Không tên

Mười bẩy hay em mười tám
Nụ cười duyên, mắt dịu hiền
Nghĩ gì sao em hồn nhiên
Có biết bao kẻ ngắm nhìn

Em cười khi chung đường quen
Lặng lẽ ta không thèm nhìn
Mắt buồn em như giận dỗi
Có trách ta kẻ vô duyên
Comments